Đôi Điều Chia Sẻ

Những Giọt Nước Mắt

Những Giọt Nước Mắt

Đó là một buổi sáng cuối năm, khi chúng tôi chỉ vừa mới mở cửa hàng, các bạn nhân viên còn đang mải mê lau chùi dọn dẹp, bầu trời Sài Gòn xám xịt vì những cơn mưa bất thường. Nghe đâu, có một cơn bão vừa quét qua dải đất miền Trung. Vị sư cô từ tốn bước vào cửa hàng. Sư cô có dáng người hơi gầy, gương mặt hiền lành và đôi mắt sáng. Bạn nhân viên theo bước sư cô đi tham quan cửa hàng bất chợt quay ra, gương mặt bối rối hoảng hốt. Mọi người vội vã bước theo, thấy sư cô đang đứng dưới chân bức tượng Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, những giọt nước mắt cứ thế tuôn. Mời sư cô ngồi xuống ghế, pha ấm trà nóng, mới hay câu chuyện từ một ngôi chùa ở tận miền Trung xa xôi.

 title=

Cơn bão quét qua ngôi chùa trên đỉnh núi ở một vùng quê hẻo lánh giữa đêm, mái lá trụ cây không thể chống chọi với sức mạnh gió trời, cả ngôi chùa tan hoang chỉ sau một đêm, không ai trở tay kịp. Sáng ra, nhìn cảnh mái chùa trống hươ trống hoác, tượng Phật gãy đổ, ai nấy trào nước mắt.

Chùa nghèo nằm giữa xóm nghèo, muốn tu sửa lại cũng khó vì chẳng biết lấy kinh phí ở đâu. Ấy vậy mà Phật tử trong vùng cũng nhịn ăn chắc bóp, bớt từ chính tiền sửa ngôi nhà của mình ra, cùng nhau quyên góp để tu sửa, và để sư cô lên thành phố thỉnh về những bức tượng khác thay thế cho số đã bị hư hỏng. Từ quê, sư cô bắt chuyến xe đêm, tờ mờ sáng đã đến nơi. Ngồi ở bến xe từ 4 giờ đến tận sáng, sư cô mới hỏi đường đến với Bửu Liên. Sinh ra ở dải đất miền Trung nắng gió trong một gia đình nông dân chân chất, mười hai tuổi mồ côi cha mẹ sau một trận bão lớn, sư theo sư phụ lên chùa. Từ đó đến nay, Phật trong lòng sư là những điều sư phụ đã chỉ dạy, là bức tranh treo trên vách tường và bức tượng đã ố màu. Sư vẫn một lòng cung kính. Lần đầu rời quê, mang theo tình cảm và lòng thành của bà con, sư bật khóc khi được chiêm bái những bức tượng Phật ở cửa hàng. Sư nói, dù chỉ là hình tướng do bàn tay con người mô phỏng lại, nhưng từng đường nét đều rất thanh thoát và từ bi. Sư chưa từng nghĩ trên đời này lại có thể tồn tại những bức tượng đẹp và tôn nghiêm đến như thế. Bước vào gian phòng của Bửu Liên, chắp tay trước Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni, ngước nhìn ánh mắt ngài đang hiền từ chiếu xuống mình, lòng sư chợt dâng lên niềm xúc động khôn tả, thế rồi nước mắt cứ thế trào ra. Sư những muốn thỉnh Ngài về ngôi chùa nhỏ, để bà con xóm nghèo hoan hỉ bái lạy, thế nhưng, tất cả số tiền sư mang theo lại không đủ. title=

 

Nghe hết câu chuyện, vừa quý vừa thương, Bửu Liên liền phát tâm cúng dường bức tượng cho ngôi chùa nơi sư cô đang trụ trì, xem như cùng những Phật tử nơi đây góp chút lòng thành xây dựng lại ngôi chùa, làm nơi nương náu cho tâm hồn những con người chân chất. Phật không phân biệt sang hèn giàu khó, chỉ cần tâm một lòng hướng Phật, rồi sẽ gặp được những điều tốt lành.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *